Trang chủ / Cảnh báo tội phạm / CHÂN DUNG GÃ BÁC SĨ – KẺ THỦ ÁC

CHÂN DUNG GÃ BÁC SĨ – KẺ THỦ ÁC

Hơn 02 năm qua, trên các trang mạng xã hội, chúng ta ai cũng thuộc lòng các cụm từ: “vụ bác sĩ bị tố hiếp dâm nữ điều dưỡng”, “vụ bác sĩ hiếp dâm, đánh đập nữ điều dưỡng”, “vụ nữ điều dưỡng tố bị bác sĩ hiếp dâm ở Huế”…và cũng nhiều người biết đó là: Lê Quang Huy Phương, đã bị Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an thành phố Huế khởi tố bắt tạm giam từ ngày 25/9/2019, mà nạn nhân không ai khác đó là nữ nhân viên cấp dưới của Phương. Đến nay, đã hơn 02 năm nhưng vụ án vẫn chưa có hồi kết. Chắc rằng khi đọc đến đây nhiều người đặt câu hỏi vì sao, và sẽ có nhiều câu trả lời, tuy nhiên, với phạm vi bài viết này, chúng ta đi tìm hiểu về chân dung “vị” bác sĩ này để trả lời được một phần lý do đó.

Nguồn: Nhận diện sự thật

Lê Quang Huy Phương, sinh ngày: 19/07/1983, nơi cư trú: 155 Phạm Văn Đồng, Vỹ Dạ, TP Huế. Là con trai duy nhất và là con thứ 2, cũng là con út trong một gia đình được xem là “giàu có”, và có truyền thống về “chăm sóc sắc đẹp” tại Thành phố Huế. Sinh ra trong một gia đình như vậy và lớn lên trên mãnh đất giàu truyền thống về tình người nhưng anh chàng đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi này chỉ lãnh hội được của gia đình về tài năng làm đẹp và ngược lại thì tính cách côn đồ, hung hãn lại sớm được bộc lộ, là người thích giải quyết mâu thuẩn bằng vũ lực từ khi đang còn là học sinh. Sau khi tốt nghiệp trường Đại học Y Dược – Huế, Lê Quang Huy Phương được tiếp nhận vào công tác tại Bệnh viện Trung Ương Huế. Là một bác sĩ, lẽ ra Phương phải biết chấp hành pháp luật, tôn trọng bệnh nhân, “lương y như từ mẫu” nhưng ngược lại, Phương lại hình thành cho mình một bản chất côn đồ, không tôn trọng pháp luật, thích giải quyết mâu thuẩn bằng vũ lực. Khách hàng đến phòng khám nhưng làm Phương không vừa lòng là rút d.a.o rượt đuổi ngay, phòng khám của Phương ngoài việc thu tiền thì không quan tâm gì đến bảo vệ môi trường. Tuy nhiên, dù Phương là ai thì các việc làm vi phạm pháp luật này đều được cơ quan chức năng xử lý nghiêm minh.

Khi Phương đang là bác sĩ, trưởng đơn vị chăm sóc da, khoa da liễu, bệnh viện Trung Ương Huế, tuy là cấp trưởng của một đơn vị, nhưng Phương là cấp dưới của trưởng và phó Khoa Da Liễu. Tuy nhiên, Phương luôn thể hiện tính quyền lực chuyên quyền, mất dân chủ, không tôn trọng cấp trên và ngấm ngầm thù hằn và nuôi ý định trả thù, thường dùng cách nói chuyện với lời lẽ thiếu văn hóa, có tính đe dọa, bắt nạt các đồng nghiệp, nhân viên cấp dưới:

“Đ.m (thành thật xin lỗi bạn đọc – BT) về giải quyết mấy con nớ đi, anh vằm con nớ chừ, Đ.m Mừng nói chi không ? đưa con Thủy vô trước, đi 6 tháng luôn cho sướng, em điện nói con Mừng vô 6 tháng, cấm đặt chân ra ngoài đơn vị, bọn mặt l*n nớ hình như theo con Quý ah, chiều lên xử con Nhung đi nghe, Đ.m bọn mặt l*n ni, Đ.m trong mấy con, em muốn anh xử con mô trước”, “Mai gặp anh g.i.ế.t mi nhé, dạ cái Đ.m bọn bây, Đ.m con óc chó, Đ.m mi làm ko đc thì cút mẹ mi đi, tau dồn tao xử một lần luôn, tao cho xuống hết chừ, , Đ.m bọn ung bướu, Mơ với Thủy vô trong nớ để bọn ung bướu giúp”, “Thân chó bọn nó còn lo chưa xong đòi xin việc với hợp đồng cho bọn ni, chừ cái thân mấy con chó lạc loài nớ có dám mò mặt ra ngoài ni mô, đừng hỗn mà anh lượm xác, anh có 3 chiêu dễ sợ lắm chiêu thứ 3 vừa khóc vừa cười”…nếu chúng ta có một cấp trên thường nói chuyện với cấp dưới như vậy thì chúng ta sẽ ứng xử thế nào? Câu trả lời này chắc sẽ có nhiều đáp án khác nhau.

Sau khi gây án, cả Phương và gia đình luôn kêu oan với cơ quan pháp luật nhưng khi tâm sự với bạn bè, Phương thể hiện tính hiêng ngang, thách thức: “…đã đánh phải h.i.ế.p d.â.m cho được chơ”, “Đ.á.n.h mềm người rồi càng dễ h.i.ế.p d.â.m”, “chơ ai rảnh mà đi pha nước cho hắn uống”. Nếu là một người phụ nữ, bạn đọc tự đặt mình vào người bị hại lúc này thì sẽ nghĩ Lê Quang Huy Phương là người như thế nào ? Mà là nam nhi thì phải “quân tử”, “đại trượng phu”, làm được thì chịu được. Hung hãn và tàn bạo như thế nhưng khi đối diện với pháp luật thì không nói được câu gì, chỉ thuê các luật sư nói thay, toàn nói những điều trái đạo lý, lu loa bày trò “vải thưa che mắt thánh”. Luôn kêu là thân chủ vô tội ?

Là một cấp trên, tạo ra tội lỗi như vậy với cấp dưới, không những không nhận tội trước người bị hại, để giúp đỡ mà còn đe dọa làm cho bị hại sợ đến mức không những không dám tố cáo hành vi của Phương mà còn phải dự định tự ý bỏ việc và vang xin Phương không kêu người đánh bị hại nữa:“Rồi hắn bắt anh thề độc là hắn nghỉ việc với điều kiện anh ko kêu người đánh hắn nữa”, “Rồi hắn sẽ ko kể chuyện ni với ai”.“Bọn nó không dám kêu Công an”, “Sợ anh trả thù, yêu cầu anh và có ban giám đốc cam kết không trả thù nó và người nhà”.Thế trong cuộc sống hàng ngày và khi phạm tội, Phương đã làm gì mà bị hại phải sợ đến mức như vậy ? Câu hỏi này chúng ta để lại cho bạn đọc.

Khi biết chuyện bị bại lộ, Phương tự ý làm đơn xin nghĩ việc tại Bệnh viện Trung ương Huế nhưng đã lập một kế hoạch trả thù nhằm trả hết các món mâu thuẫn trong đơn vị cũ: “Anh làm đơn xin thôi việc có quyết định thì xác định bọn nó xong cả nhà”, “Và trong khoa xong 3 đứa”, “Thằng T. chết đầu tiên”, “Anh xin sếp anh có quyết định cho anh thịt thằng T. trước”.

Càng vô nhân đạo hơn là Lê Quang Huy Phương đã không những không nhận tội của mình với bị hại mà lại nghĩ ra một kế hoạch ác độc mà chúng ta không thể tưởng tượng ra được đó là nhờ luật sư tư vấn, một số bạn bè trong cơ quan chức năng và ngoài xã hội, gợi ý cho bị hại đòi tiền bồi thường để khi giao tiền thì báo Công an ập vào bắt bị hại về tội vu khống, cưỡng đoạt tài sản: “Sáng ni nó điện lại, em giữ bí mật chuyện ni nghe, để mẹ anh gạt trung gian ra, cho hắn điện trực tiếp, giữ im lặng, để anh mời luật sư về hướng dẫn mẹ anh cách trả lời, cứ im lặng thu thập chứng cứ, xong để anh hỏi luật sư tư vấn, rồi gọi Công an, ập bắt lúc giao tiền, mẹ anh gạt con trung gian ra rồi, chừ đợi hắn điện đòi bồi thường…”

Trong suy nghĩ của Lê Quang Huy Phương luôn cho rằng mình giỏi, mình có “nhiều tiền” thì mọi toan tính của Phương sẽ thành công. Nhưng lưới trời lồng lộng, cơ quan chức năng không thể để cho Phương kịp thời thực hiện được ý định biến bị hại thành bị can, không để cho người tốt bị Phương xử sau khi Phương nhận quyết định nghĩ việc. Chỉ sau 7 ngày gây án, Phương đã bị bắt giam, nhìn nét mặt của Phương khi bị bắt chúng ta thấy rõ sự ngỡ ngàng, nuối tiếc vì chưa thực hiện được ý định trả thù đồng nghiệp, chưa kịp bắt bị hại vào tù thì mình đã bị bắt. Nhưng vẫn luôn hy vọng một điều kỳ diệu nào đó sẽ cứu Phương ra khỏi tù, mãi cho đến nay, Phương vẫn nuôi hy vọng đó.

Đến đây, có lẽ nhiều người đã hình dung được chân dung một con người đã gây bao đớn đau cho không chỉ riêng bị hại Dương Huỳnh Thu Thủy, mà tính hung hãn, côn đồ đã ngấm trong con người của Lê Quang Huy Phương từ bao lâu nay. “Gieo nhân nào thì ắt gặp quả đó” những tội lỗi Phương gây ra chắc chắn sẽ phải trả giá. Nếu như Phương sớm biết tỉnh ngộ, tự bản thân ăn năn, cắn rứt lương tâm với hành vi của mình thì nên dừng lại những việc làm hòng trốn tránh trách nhiệm, tìm mọi cách chạy tội.

Cuộc đời Phương vẫn còn dài, còn cơ hội quay đầu làm lại nếu Phương biết dừng đúng lúc.

#Ngannua

Xem thêm

TP.HCM TƯỞNG NIỆM ĐỒNG BÀO VÀ CÁN BỘ, CHIẾN SỸ HY SINH, TỬ VONG TRONG ĐẠI DỊCH COVID-19

Tối 19/11/2021, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam phối hợp với …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *